エピソード

  • Pháp: Hà My Nguyễn và "câu chuyện của tôi" qua những tác phẩm nghệ thuật bằng gốm
    2026/05/08
    Tại Galerie Bao, chuyên về nghệ thuật đương đại Việt Nam, ở Paris, nghệ sĩ Hà My Nguyễn vừa kết thúc triển lãm cá nhân đầu tiên của cô tại thủ đô Pháp ( 12/03 đến 02/05 ) với tiêu đề “Thịt Ươm Lá, Nhựa Tươm Mầm” ( "Chair et Feuille, Sève et Graine" ), giới thiệu những tác phẩm bằng chất liệu gốm. Trước đó, vào tháng 10/2025, tại Asia Now, triển lãm nghệ thuật đương đại châu Á ở Paris, cũng Galerie Bao đã tổ chức một triển lãm riêng cho nghệ sĩ Hà My Nguyễn với tiêu đề này. Nhờ những cuộc triển lãm đó mà tên tuổi của Hà My được biết đến nhiều hơn trong giới nghệ thuật Paris, nơi vẫn được xem là thủ đô của văn hóa thế giới, không dễ gì chen chân vào. Sinh năm 1991, Hà My Nguyễn ban đầu theo học nghề sơn mài truyền thống tại Đại học Nghệ thuật Huế, nơi cô phát triển thực hành nghệ thuật trước khi theo chồng sang định cư ở Paris vào năm 2018. Nay làm việc chủ yếu với chất liệu gốm sứ, bức vẽ và sắp đặt, thực hành nghệ thuật của Hà My hình dung ra những hình thức tồn tại trong không gian chuyển tiếp giữa con người, thực vật và trí tưởng tượng. Trước các cuộc triển lãm do Galerie Bao tổ chức, Hà My Nguyễn cũng đã có mặt tại nhiều triển lãm khác ở Pháp, như ở Paris năm 2024, Roubaix năm 2023 và Paris năm 2022, Nhân dịp Hà My Nguyễn tham gia một cuộc triển lãm nhóm với tiêu đề " O DES ORIGINES" tại Trung tâm Nghệ thuật đương đại Tignous, ở thị trấn Montreuil, ngoại ô Paris ( 07/05 đến 18/07/2026 ), RFI đã đến xưởng làm việc của Hà My và thực hiện cuộc phỏng vấn sau đây: RFI: Hôm nay, RFI Việt ngữ rất vui mừng được tiếp chuyện với Hà My Nguyễn tại xưởng làm việc của nghệ sĩ ở Paris. Đầu tiên, chúng ta trở ngược lại thời gian từ khi Hà My bắt đầu theo học Đại học Nghệ Thuật Huế và theo chuyên ngành về sơn mài. Động lực nào đã thúc đẩy Hà My theo môn sơn mài này? Hà My Nguyễn: Dạ, thực ra lúc đầu, trước khi em vào Đại học Nghệ thuật Huế, từ năm thứ 3, mình bắt đầu chọn các chuyên ngành mình muốn theo học. Khoa của em gọi là khoa chuyên về mỹ thuật ứng dụng. Hồi nhỏ, hay là sau này, hay ngay cả bây giờ, em luôn luôn muốn làm cái gì đó thiên về tay chân hơn, chạm tới chất liệu nhiều hơn. Hoàn toàn em đi theo một quá trình gần như gắn với lịch sử gia đình, như ông ngoại em thì làm thợ rèn, ba em thì làm thợ mộc. Rồi sau này em thích vẽ các kiểu, rồi em chọn học nghệ thuật, em vào trường và chọn sơn mài. Đơn giản như vậy. Sau khi bắt đầu năm thứ ba ở trường Đại học Nghệ thuật Huế, em có cơ hội tiếp xúc với một vài anh chị em nghệ sĩ ở Huế, từ đó em thấy đời sống của nghệ sĩ rất là thú vị, làm sáng tác rất là thú vị, thì em bắt đầu làm một vài tác phẩm nghệ thuật. Từ đó cho đến năm 2015 khi em tốt nghiệp, rồi sau đó đến 2017, em vẫn chưa làm được nhiều, nhưng đã có triển lãm một vài nơi ở Huế, Hà Nội, ở một số nước Đông Nam Á như Thái Lan hoặc Indonesia. Bắt đầu từ năm 2017 thì em tự định hình cho mình đây là một con đường mình phải đi, đó là sáng tác, theo đuổi con đường làm nghệ thuật và mình sẽ làm nghệ sĩ. RFI: Con đường đó là nghệ thuật đương đại. Nhưng vì sao từ khởi đầu là sơn mài, bây giờ chúng tôi thấy Hà My chuyển hẳn sang chất liệu gớm. Vì sao có sự thay đổi này? Hà My Nguyễn: Đối với em chất liệu thực ra chỉ là một phương tiện để diễn giải nghệ thuật của mình. Lần đầu tiên em tiếp xúc với gốm là vào năm 2017, trong một chương trình nhiệm trú sáng tác nghệ thuật tại Heritage Space ở Hà Nội, em làm một loạt tác phẩm bằng gốm. Từ sau chương trình đó, em thấy chất liệu gốm rất là thú vị, có nhiều thách thức đối với em và em muốn khám phá chất liệu này nhiều hơn. Em thích chất liệu này vì nó có thể diễn tả về mặt cảm xúc nhiều hơn, trong quá trình làm việc. RFI: Sử dụng chất liệu gốm sứ, như Hà My nói, là một thách đố đối với một người nghệ sĩ. Thứ nhất, gốm thì cần phải nung cho vừa đúng độ chín, theo đúng ý mình muốn. Thứ hai ...
    続きを読む 一部表示
    15 分
  • Pháp : Nguồn gốc và truyền thống tặng hoa muguet đầu tháng Năm
    2026/05/01
    Hoa muguet theo phiên âm Hán-Việt là hoa linh lan, gọi nôm na là hoa huệ chuông. Mỗi nhánh cây thường trỗ nhiều nụ hoa trắng hình quả chuông, có mùi hương thơm ngát. Hoa muguet thường xuất hiện vào Ngày Quốc tế Lao động. Nhưng ngoài việc cùng diễn ra vào ngày 1 tháng Năm, truyền thống tặng hoa muguet và ngày Lễ Lao động thật ra ít có liên quan với nhau. Theo Hiệp hội các nhà làm vườn ở Pháp (Société Nationale des Horticulteurs de France), truyền thống tặng hoa muguet vào mùa xuân bắt nguồn từ thời xa xưa, còn ngày lễ Lao Động chỉ có từ khoảng một thế kỷ nay. Trong huyền thoại Hy Lạp, thần dương quang Apollon đã tạo ra một thảm hoa muguet trên mặt đất để cho những đứa con gái của vị thần là 9 nàng thơ không dẫm lên sỏi đá, khi đi chân trần. Trong văn hóa cổ đại Hy Lạp, có truyền thống hái hoa thơm kết thành vòng xâu chuỗi, vào mùa xuân để tôn vinh Flora, vị thần của muôn loài hoa. Còn tại Pháp, truyền thống tặng hoa muguet tháng 5 có từ thời Phục Hưng, dưới thời vua Charles IX. Giai thoại kể rằng vào năm 1560, vua Charles IX cùng với thái hậu Catherine de Medicis, đã ghé thăm vùng Dauphiné. Hiệp sĩ Louis de Girard de Maisonforte đã hái nhiều nhánh muguet trong khu vườn của lâu đài Saint Paul-Trois Châteaux để tặng cho nhà vua, lúc ấy mới được 10 tuổi. Vua Charles IX rất thích mùi hoa muguet, nên khi trở về kinh thành, nhà vua mới ban lệnh tặng nhánh hoa muguet cho tất cả các phu nhân, quý bà trong triều đình. Hình thức tặng muguet không rườm rà về mặt nghi lễ, nhanh chóng trở thành một tục lệ phổ biến trong dân gian : tặng hoa muguet để chúc cho nhau trăm điều may mắn, vạn sự tốt lành. Thời kỳ Cách Mạng Pháp, mọi biểu tượng hay truyền thống gắn liền với hoàng gia, vương triều đều bị dẹp bỏ. Kịch tác gia Philippe-François Nazaire với bút danh « Fabre d'Églantine » đề nghị dùng hoa tầm xuân (églantine) một loài hoa hồng dại có trái đỏ, để thay thế cho hoa huệ chuông (muguet), mà ông cho là một biểu tượng của thời vua chúa. Việc tặng hoa tầm xuân diễn ra vào ngày 26 tháng Tư theo lịch Cộng hòa, thay vì ngày 1 tháng Năm như trước kia. Mãi đến đầu thế kỷ XX, truyền thống tặng hoa muguet mới được phục hồi vào ngày 1 tháng Năm. Các nghệ sĩ dùng một nhánh muguet thay thế cho hoa trà mi để cài trên ve áo khoác. Trong thời hậu chiến, các hiệu thời trang Pháp, đặc biệt là Chistian Dior, thường tặng hoa muguet cho toàn bộ đoàn thợ may, cũng như cho tất cả các khách hàng của công ty. Có lẽ cũng vì truyền thống tặng muguet này rơi vào cùng một ngày với Lễ Lao Động, chính thức trở thành một ngày nghỉ có trả lương tại Pháp từ năm 1946, tức cách đây 80 năm, cho nên nhiều người vẫn thường gắn liền biểu tượng của hoa muguet với ngày Lễ Lao Động tại Pháp. Trong nhiều thập niên qua, nhà nước Pháp cho phép các cá nhân cũng như các đoàn thể, hiệp hội được tự do bán hoa muguet trên đường phố, ở chốn công cộng. Tuy nhiên, người dân có thể bán các loại muguet được trồng ở ngoài vườn hoặc đi hái trong rừng, chứ không phải là hoa muguet mua từ các tiệm hoa hay từ các nhà trồng trọt, chủ yếu cũng vì mua hàng rồi bán lại là một hình thức kinh doanh cần phải khai báo. Theo kênh truyền hình France 24, nhân ngày 1 tháng Năm, các nhà trồng hoa ở Pháp sản xuất khoảng 60 triệu nhánh muguet. Ngoài ngày lễ này, các nhà sản xuất trồng thêm muguet chủ yếu để chiết xuất hương liệu, cũng như để làm thảo dược. Vào những ngày đầu xuân đẹp trời, nhiều gia đình ở Pháp thường rủ nhau vào rừng đi hái tỏi gấu (ail des ours), hoa thủy tiên (jonquille) hay hoa huệ chuông (muguet). Về phần mình, cô Angelina cho biết cô thường mua hoa muguet làm quà tặng cho gia đình : « Theo truyền thống, người ta thường tặng cho nhau những nhánh hoa muguet (hoa huệ chuông) vào ngày 1 tháng 5. Đây cũng là một ngày lễ khá quan trọng ở Pháp, trong gia đình tôi, do mọi người đều được nghỉ lễ, nên đây cũng là dịp để cho gia đình quây quần bên nhau. Mỗi lần có djp gặp nhau, tôi vẫn thường mua hoa muguet để tặng cho mẹ tôi ». Hoa muguet dễ trồng, nhưng...
    続きを読む 一部表示
    9 分
  • Đạo diễn Vương Binh: Đồng hành với những người bên lề xã hội Trung Quốc
    2026/04/22
    Không phải vô cớ mà Liên hoan Quốc tế Điện ảnh Châu Á 2026 tại thành phố Vesoul của Pháp ( 27/01-03/02/2026 ) đã chọn đạo diễn Trung Quốc Vương Binh ( Wang Bing ) làm chủ tịch ban giám khảo quốc tế: Nhà làm phim độc lập này, hiện sống ở Paris, được giới phê bình quốc tế đánh giá là “đạo diễn phim tài liệu xuất sắc nhất hiện nay”. Chính là để vinh danh toàn bộ sự nghiệp của Vương Binh mà vào đêm khai mạc 27/01, Liên hoan Vesoul đã trao cho ông giải “Cyclo vàng danh dự”. Trước đó, các phim của Vương Binh đã từng được chọn đi tranh giải tại những liên hoan phim lớn như Cannes (2023), Locarno (2024) và Venise (2024). Là một người rất thích các tác phẩm sử thi, ông bắt đầu nổi tiếng vào năm 2003 với bộ phim dài 9 tiếng đồng hồ "Thiết Tây Khu", trước khi ra mắt bộ phim truyện đầu tay "Giáp Biên Câu" (2010) và phim tài liệu "Thanh Xuân”, được trình chiếu tại Liên hoan phim Cannes năm 2023. Trả lời phỏng vấn RFI Việt ngữ tại Liên hoan Vesoul ngày 28/01/2026, đạo diễn Vương Binh cho biết: “Tôi bắt đầu làm phim vào năm 1999. Cũng như những sinh viên khác, sau khi học xong ở Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, tôi bắt đầu làm phim riêng. Nhưng do ở Trung Quốc có rất nhiều vấn đề, tôi muốn làm những bộ phim độc lập, không muốn tiếp tục làm kiểu phim được sản xuất dưới hệ thống chính quyền Trung Quốc. Vì vậy, trong hoàn cảnh đó, tôi chỉ có thể chọn làm phim tài liệu, dễ làm hơn, trong khi làm phim truyện, nhất là phim dài, cần phải có rất nhiều nguồn lực và ở Trung Quốc thì làm phim truyện bị kiểm soát nghiêm ngặt hơn. Đối với chúng tôi, bắt đầu sự nghiệp bằng cách làm phim truyện không phải là lựa chọn phù hợp.” Các tác phẩm của Vương Binh luôn tập trung vào những người bị gạt sang bên lề trong quá trình phát triển kinh tế thần tốc của Trung Quốc: những công nhân nhà máy, những trẻ em phải sống tự lập, thậm chí ông đề cập đến cả những nạn nhân bị lãng quên của các trại lao cải thời Mao Trạch Đông. Đạo diễn Vương Binh giải thích cho sự lựa chọn đó: “Tôi không nghĩ những chủ đề này đặc biệt nhạy cảm, bởi vì tôi cảm thấy đây là một số vấn đề nổi bật nhất nảy sinh từ những thay đổi mà đất nước này đã trải qua trong những thập kỷ gần đây. Có thể nói rằng, sau những câu chuyện này còn có những vấn đề khác. Về thời kỳ Mao Trạch Đông, đây là một mảng lịch sử của một xã hội ở Trung Quốc đã tồn tại hơn 30 năm. Cho dù được đánh giá như thế nào, mảng lịch sử này vẫn hiện hữu, và chúng ta cần có những tác phẩm để phản ánh nó. Do đó, bộ phim này, trong bối cảnh lịch sử điện ảnh, cho phép chúng ta thấy được giai đoạn này của xã hội.” Vương Binh thật ra đã tận dụng một trường sáng tác tương đối tự do vào thời gian Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) vào những năm 2000 để nắm bắt làn sóng làm phim độc lập, được hỗ trợ bởi sự ra đời của công nghệ số và phần mềm dựng phim miễn phí, không bị nhà nước kiểm soát. Trả lời phỏng vấn AFP ngày 03/02/2026, ngày bế mạc Liên hoan Vesoul, Vương Binh thổ lộ: "Tôi không biết thời gian nới lỏng về chính trị sẽ kéo dài bao lâu. Tôi cảm thấy mình phải nắm bắt khoảnh khắc lịch sử này. Vì vậy, tôi đã quay phim rất nhiều, về những chủ đề đặc biệt nhạy cảm đòi hỏi rất nhiều thời gian." Chính trong giai đoạn này, ông bắt đầu nghiên cứu về trại lao cải Gia Băng Ngân ở vùng tây bắc Trung Quốc, nơi hàng nghìn tù nhân đã chết vì đói vào đầu những năm 1960. Thành quả của nghiên cứu là "Tử linh hồn" (2018), một bộ phim tài liệu dài hơn tám tiếng, trong đó các nhân chứng kể lại sự sống sót của họ trong trại tập trung thông qua những cảnh quay dài, tĩnh lặng. Vương Binh cho biết đây là một phần của dự án lớn hơn có thể kéo dài gần 50 giờ, và ông tự nhận mình "may mắn" khi đã thuyết phục được khoảng một trăm người sống sót, "nạn nhân của sự đàn áp cực độ," để làm chứng. Những người này sống rải rác khắp Trung Quốc. ...
    続きを読む 一部表示
    9 分
  • Paris : 400 năm Vườn Bách Thảo « Jardin des Plantes »
    2026/04/17
    Tọa lạc ở trung tâm Paris, Jardin des Plantes (Vườn Bách Thảo) là một trong những không gian xanh lâu đời nhất ở thủ đô Pháp. Ra đời cách đây đúng bốn thế kỷ, Vườn Bách Thảo không chỉ đơn thuần là một công viên dành cho khách thưởng ngoạn mà còn thu hút các nhà nghiên cứu động thực vật vì trong khuôn viên Jardin des Plantes, còn có vườn thú và viện Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên, nơi cất giữ nhiều bộ sưu tập có giá trị. Ngược dòng thời gian, năm 1626, nhà quý tộc người Pháp Guy de la Brosse lúc bấy giờ là bác sĩ của nhà vua đã viết một lá thư thỉnh cầu vua Louis XIII cho phép thành lập một không gian dành riêng cho ngành thực vật học. Khu vườn này không chỉ để dạo chơi, mà còn để trồng các loài thảo dược, nơi các y sĩ, dược sĩ có thể tìm thấy nhiều loại cỏ thuốc. Chính thức được khánh thành vào năm 1635, không gian này ban đầu được gọi là « Le Jardin du Roi » (Vườn của Nhà vua) và bác sĩ Guy de la Brosse trở thành người quản lý đầu tiên vào đầu thế kỷ XVII, rồi mãi đến sau thời kỳ Cách mạng Pháp, không gian này vào năm 1793 mới đổi tên thành « Jardin des Plantes » (Vườn Bách Thảo). Nhân dịp kỷ niệm 400 năm ngày thành lập, Vườn Bách Thảo từ đây cho đến trung tuần tháng 06/2026 sẽ trồng thêm 70.000 gốc hoa, hầu tạo ra nhiều bức tranh muôn màu tự nhiên và mở cửa đón tiếp khách tham quan miễn phí. Chương trình trồng hoa này sẽ diễn ra trong hai đợt : Từ đây cho đến đầu tháng Năm chủ yếu trồng các loài hoa mùa xuân như tulip, thủy tiên, phong quỳ hay hoa anh túc. Mục tiêu là tạo ra những thảm hoa muôn sắc đẹp tựa như tranh vẽ, trải dài trên bốn khu vực dọc theo các hàng cây và những luống hồng được trồng trong vườn. Đợt thứ hai từ tháng Năm đến giữa tháng Sáu, chủ yếu trồng 25.000 gốc hoa sống lâu, cùng với nhiều loại cây ăn trái và các giống thảo mộc từng được dùng làm cây thuốc trong hàng trăm năm qua. Mục tiêu là để truyền đạt kiến thức cho các lớp học sinh, làm nổi rõ mối quan hệ mật thiết giữa con người và thiên nhiên. Riêng với những ai thích chụp ảnh đăng mạng Instagram, quý vị nên đi vào buổi sáng, vì hiện giờ, Vườn Bách Thảo thu hút đông đảo khách tham quan đến đây để chiêm ngưỡng gốc hoa anh đào Nhật Bản Shirotae, thuộc vào hàng cổ thụ với tán lá thật lớn, gốc cây đang nở rộ với muôn chùm hoa trắng muốt, bên cạnh đó có nhiều gốc anh đào cerasus serulata lại trổ nhiều nhánh hoa đào sắc hồng tươi thắm. Trong giai đoạn mới được thành lập, Vườn Bách Thảo chủ yếu là một vườn trồng cây làm thuốc. Mãi đến đầu thế kỷ XVIII, dưới thời vua Louis XIV (1638-17115), ban điều hành mới cho xây dựng nhà kính có hệ thống sưởi ấm đầu tiên, nhằm nuôi những gốc cây cà phê đến từ Trung Mỹ được tặng cho vua Louis XIV, một món quà được xem là quý hiếm vào thời bấy giờ. Trả lời phỏng vấn ban tiếng Pháp RFI, bà Noëlle Parisi, trưởng ban điều hành các nhà kính lớn cho biết vai trò của khu vườn Jardin des Plantes : « Thông qua cách thiết kế dàn dựng, Vườn Bách thảo phản ánh vị thế và sự hùng mạnh của một nhà nước, cũng như khả năng và nguồn lực của vương triều Pháp vào đầu thế kỷ XVIII. Hầu hết các cường quốc châu Âu thời bấy giờ đều tăng gấp đôi các chuyến thám hiểm tại những vùng đất xa xôi, đem các giống cây nhiệt đới về để nghiên cứu trưng bày, nhưng đồng thời để chứng minh sức mạnh của một vương quốc trên đà chinh phục các thuộc địa mới. Cũng cần hiểu rằng, vào thời xưa các phương tiện giao thông vẫn chưa phát triển như bây giờ : khách tham quan có thể nhìn tận mắt những loài thực vật phổ biến ở Nam Mỹ hay châu Phi như cây cà phê, cây cọ, quả dứa mà lúc đó vẫn là những giống loài "quý hiếm" đối với dân châu Âu, lần đầu tiên họ mới được nhìn thấy trong nhà kính Vườn Bách Thảo ». Ngoài việc trồng các giống cây nhiệt đới, Vườn Bách Thảo Jardin des Plantes còn được xem như một mắt xích trong cỗ máy kinh tế của nước Pháp vào đầu thế kỷ XVIII. Việc gia tăng các tuyến giao ...
    続きを読む 一部表示
    9 分
  • Pháp: Họa sĩ Kim Chi và những trăn trở về thân phận con người
    2026/04/10
    Diễn ra hàng năm từ 20 năm qua tại Paris, triển lãm Art Capital là một trong những sự kiện quan trọng của giới nghệ thuật đương đại Pháp và quốc tế. Năm nay, Art Capital đã được tổ chức từ ngày 13 đến 15/02/2026 tại Grand Palais ( Cung điện lớn ), quy tụ hơn 3.000 nghệ sĩ nhằm tôn vinh sự sáng tạo trong mọi hình thức đa dạng, từ hội họa, điêu khắc, đến nhiếp ảnh, sắp đặt, tạo nên mối liên kết giữa truyền thống và sự sáng tạo đương đại. Được chính các nghệ sĩ tổ chức, Art Capital dành ưu tiên cho sự tương tác gần gũi, khách tham quan có thể trò chuyện thoải mái với các nghệ sĩ, khám phá nguồn cảm hứng của họ, tìm hiểu quá trình sáng tạo của họ. Triển lãm được chia thành bốn khu chính Salon des indépendants ( nghệ sĩ độc lập ), Salon des artistes français ( nghệ sĩ Pháp ), Salon Dessin & Peinture à l’Eau ( Tranh màu nước ) và đặc biệt là Salon des Comparaisons ( quy tụ các nhóm nghệ sĩ cùng khuynh hướng ). Năm nay, Salon des Comparaisons có 36 nhóm. Các nghệ sĩ do chính mỗi trưởng nhóm tuyển chọn và mời tham gia, như trường hợp của họa sĩ Nguyễn Kim Chi, một nghệ sĩ người Việt theo trường phái chủ nghĩa biểu hiện ( expressionisme ) mà tác phẩm được triển lãm rất nhiều tại Pháp hiện nay. Bức tranh mà Kim Chi cho trưng bày tại Art Capital năm nay mang tên “A la table ovale”. Trả lời RFI, họa sĩ Kim Chi giải thích: “Tác phẩm trưng bày ở đây có tên là “Ở Bàn Ovale”, gồm một nhóm người, đa phần là nu ( khỏa thân ). Ý của mình muốn nói là cảnh đó có thể ở bất cứ đâu: Từ gia đình đến xã hội hoặc bất cứ quốc gia nào thì con người ta là bình đẳng. Trong tác phẩm của mình có khoảng sáu bảy người đang trò chuyện với nhau. Tác phẩm của mình bao giờ cũng mang một hướng mở. Họ trò chuyện về cuộc sống của họ. Họ chất vấn hay hoài nghi, lo âu, tất cả được thể hiện trong hành vi, trạng thái của nhân vật trong tác phẩm. Khi đến trước tác phẩm, người xem cảm thấy chính họ trong tác phẩm.” Nguyên là giảng viên Khoa Mỹ thuật Đại học Đồng Tháp, Kim Chi đã sang Pháp định cư từ năm 2012, hiện sống tại vùng Normandie. Kim Chi điểm lại con đường nghệ thuật của cô: “Con đường nghệ thuật mình bắt đầu từ rất sớm. Từ năm 11 tuổi, mình đã được gia đình, nhà trường đưa vào trường nghệ thuật dành cho trẻ em.Sau đó thì cơ duyên đưa mình tới Đại học Mỹ thuật, rồi trở thành giảng viên Đại học Đồng Tháp, chuyên ngành mỹ thuật. Con đường của mình gắn liền từ rất lâu và cứ sáng tác thôi. Mình tới Pháp khoảng năm 2012 và bắt đầu con đường nghệ thuật từ lúc đó. Ngay lúc đầu vừa tới Pháp thì có một sự giao thoa mới về văn hóa, cho nên sáng tác của mình lúc đầu mang xu hướng chủ nghĩa ấn tượng giống như Claude Monet chẳng hạn. Đó là sự giao thoa thôi. Mình muốn tìm hiểu cái gì mới hơn, nhưng cuối cùng mình vẫn quay trở lại con đường chủ nghĩa biểu hiện. Mình muốn thể hiện nội tâm của mình, có nghĩa là thể hiện những gì người khác không thể hiện được. Mình có thể bày tỏ cảm xúc đó qua nhân vật được trình bày trên tác phẩm.” Kim Chi hiện sống ở vùng Normandie, tức là vùng không quá xa Paris, nên thủ đô của văn hóa thế giới ảnh hưởng rất nhiều đến nghệ thuật của nữ họa sĩ: “Tác động rất lớn, tại vì Paris là một nơi rất rộng lớn về giao thoa văn hóa khắp nơi trên thế giới. Được trưng bày tác phẩm của mình ở một nơi như thế này là một điều rất là may mắn. Một số họa sĩ Việt Nam cũng như các họa sĩ ở đây nói mình chọn con đường nghệ thuật này là khó khăn. Chẳng hạn khó có ai mà treo một tác phẩm buồn trong nhà của mình, trừ những nhà sưu tập lớn. Đa phần người ta thích, nhưng người ta lại chưa dám mua để treo. Nói chung cũng tùy sở thích của mỗi người, mình không biết được. Để nổi tiếng, có tài cũng chưa đủ, mà còn phải có duyên. Đầu tiên là mình vẽ cho mình trước, mình thể hiện những gì mình muốn nói, rồi sau đó để cho những khán giả nhìn tác phẩm, tiếp cận với mình thông qua tác ...
    続きを読む 一部表示
    10 分
  • Pháp : Trào lưu chế biến món ngọt theo kiểu Sô cô la Dubai
    2026/04/03
    Xuất phát từ vùng vịnh Ba Tư, Chocolat Dubai là một loại sô cô la có nhân màu xanh lá cây, pha trộn quả hồ trăn (pistachio) xay nhuyễn với mì sợi mỏng rang giòn (kadayif) của Trung Đông. Trở nên thịnh hành cách đây hai năm nhờ mạng xã hội, Sô cô la Dubai giờ đây có thêm nhiều sản phẩm khác được chế biến theo cùng một công thức. Giới chuyên ngành ẩm thực gọi đó là « Dubai Style » (Phong cách Dubai). Trên thị trường Pháp hiện nay, các sản phẩm làm theo kiểu Dubai trở nên phổ biến tại các siêu thị. Theo kênh truyền hình France 24, ngoài các loại sô cô la nhân quả hồ trăn pistachio, người tiêu dùng ở Pháp còn tìm thấy đủ kiểu bánh ngọt, kem đông lạnh, bánh quy, ngũ cốc giòn dành cho bữa ăn sáng, hay mứt cacao trộn hạt dẻ (phết bánh mì) với mùi hương giống như Sô cô la Dubai. Điểm chung giữa các sản phẩm này vẫn là giá cả. Khi được gắn hiệu « Dubai Style », mặt hàng vẫn có giá cao hơn nhiều. Để so sánh, một thanh sô cô la 145 gram hiệu Lindt được bán tại Pháp với giá trung bình xấp xỉ 10 euro, tức cao gấp bốn lần giá của một thanh sô cô la thông thường. Trên đà thành công của Dubai Style, nhiều nhà chế biến sô cô la tại Pháp đã bắt nhịp trào lưu, trong số này có ông Pierre Raulet, thợ chuyên làm bánh ngọt tại thành phố Strasbourg và hiện làm chủ của 7 điểm kinh doanh ở vùng Alsace. Theo ông Pierre Raulet, giá sô cô la kiểu Dubai tương đối cao, chủ yếu do thành phần chế biến cũng như công thức thủ công : « Tôi đã có ý tưởng làm sô cô la nhân pistachio từ vài tháng qua, khi nhìn thấy trào lưu này trên mạng xã hội, tôi nghĩ đã đến lúc mình nên bắt tay thực hiện. Hương vị của sô cô la kiểu Dubai ban đầu khá rõ rệt nhờ mùi hương tự nhiên của hạt pistachio (quả hồ trăn) kết hợp với hương thơm của kadayif, loại mì sợi nhỏ đến từ phương Đông. Sợi mì Kadayif có hương vị khá đặc biệt khi được rang giòn. Nhân sô cô la phải được trộn đều bằng tay kết hợp độ sánh nhuyễn của pistachio với độ giòn rụm của mì sợi nhỏ, tất cả sau đó được bao bọc bởi một lớp sô cô la đậm đặc, ngọt ngào. Cách làm sô cô la kiểu Dubai công phu hơn sô cô la thông thường, đòi hỏi thêm một số công đoạn. Nếu hoàn toàn được làm bằng tay, một nhà chế biến chỉ có thể làm khoảng năm mươi thanh sô cô la thủ công mỗi ngày ». Sô cô la theo kiểu Dubai không còn nhất thiết phải dùng hạt pistachio với sợi mì kadayif. Tại vùng Occcitanie, miền tây nam nước Pháp, cô Alice, chủ cửa hàng bánh ngọt « Ô gourmandises d'Alice » cho biết cô thường thay thế các thành phần chế biến bằng những đặc sản địa phương : « Chúng tôi dùng quả hạnh nhân đem nướng cho thật chín để tạo thêm hương thơm. Cách chế biến này giống như cách làm kẹo praliné. Mùi vị thơm như nhau, khác hay chăng là hạnh nhân chuyển sang màu nâu nhạt, chứ không có màu xanh lục như hạt pistachio. Để cho nhân chocolat thêm giòn, chúng tôi nghiền nát những miếng bánh quy rồi trộn thêm vào hạnh nhân xay nhuyễn. Loại bánh quy giòn ở đây là loại Croquants de Cordes, nguyên là một đặc sản của vùng sông Tarn, mà thủ phủ là thành phố cổ kính Albi. Ở đây, chúng tôi bán nhiều loại chocolat mùi hạnh nhân, mỗi thanh 200 gram, nhưng giá vẫn mềm hơn so với sô cô la Dubai ». Về phần mình, Nathalie, nhà quản lý tiệm bánh « Sweet Délices » gần thành phố Montauban, cho biết, ngoài sô cô la, cửa hàng này còn bán thêm các loại nhân hạt dẻ, hạt phỉ, hạnh nhân hay pistachio đựng trong hũ, có thể được dùng như mứt để phết bánh mì ăn sáng, nhưng cũng có thể được dùng như « nhân sô cô la » cho những ai muốn tự làm sô cô la kiểu Dubai ở nhà : « Đối với những người mới bắt đầu học cách làm sô cô la, việc tự chế biến các thanh sô cô la theo kiểu Dubai, vẫn khá dễ làm. Tại cửa hàng chúng tôi, có đủ loại thành phần dùng để chế biến : từ bột cacao khuấy tan để tạo ra nhiều lớp sô cô la, cho đến các loại nhân trộn sẵn và cuối cùng là đủ kiểu khuôn đúc để thợ làm bánh có thể tạo sô cô la với mùi vị và hình dáng tùy theo ý mình. ...
    続きを読む 一部表示
    9 分
  • Du lịch Pháp : « Vô địch » về số lượt du khách quốc tế, nhưng thua kém về doanh thu
    2026/03/27
    Theo thông báo hôm 19/02/2026 của bộ Kinh Tế Pháp, cơ quan chủ quản lĩnh vực du lịch, trong cả năm 2025, có 102 triệu lượt khách quốc tế đến Pháp, tăng 2 triệu so với năm 2024. Paris một lần nữa khẳng định được vị thế là điểm đến được du khách ghé thăm nhiều nhất thế giới. 70% du khách quốc tế đến Pháp du lịch tập trung về « kinh đô ánh sáng » Paris và miền nam Pháp. Doanh thu từ du khách quốc tế của Pháp cũng tăng 9%, đạt 77,5 tỷ euro, một con số cao kỷ lục. Tính trung bình, mỗi khách chi tiêu 766 euro trong 1 kỳ nghỉ ở Pháp. Tuy nhiên, nếu so sánh với nước láng giềng phía nam Tây Ban Nha, một đối thủ đáng gờm đang theo sát nút Pháp, với 97 triệu lượt khách, thì doanh thu của Pháp còn « thua xa » Tây Ban Nha. Theo ước tính của Atout France, Cơ quan xúc tiến và phát triển du lịch Pháp, đặc trách quảng bá du lịch Pháp với du khách nước ngoài, doanh thu của Tây Ban Nha là 105 tỷ euro, cao hơn Pháp khoảng 35%. Mục tiêu bộ Kinh Tế Pháp đề ra là đạt doanh thu 100 tỷ euro từ du khách quốc tế vào năm 2030. Theo Adam Oubuih, tổng giám đốc của Atout France, được trang mạng đài France Bleu trích dẫn, nỗ lực đa dạng hóa là cần thiết để « giới thiệu tất cả những gì nước Pháp có thể cung cấp », và Atout France « đang nỗ lực quảng bá di sản, du lịch kinh doanh, du lịch rượu vang và du lịch thể thao, trên tất cả các vùng của nước Pháp lục địa và các vùng lãnh thổ hải ngoại » của Pháp. Để hiểu thêm về thực trạng du lịch Pháp, RFI Tiếng Việt hôm 20/03 phỏng vấn giáo sư địa lý Jean-René Morice, đại học Angers, chủ tịch INNTO France, mạng lưới các các viện và trường đại học tại Pháp chuyên đào tạo và nghiên cứu về du lịch. RFI : Nước pháp ngày càng thu hút du khách quốc tế. Theo ông, đâu là những nét hấp dẫn khách ngoại quốc đến Pháp ? Yếu tố nào giúp Pháp thành công hơn các nước khác ? Jean-René Morice : Quả thực Pháp là một điểm đến rất phổ biến trên thế giới, được tìm kiếm rất nhiều, và thu hút đông đảo du khách. Năm nay, số liệu do Atout France công bố cho thấy có 102 triệu lượt du khách quốc tế đến Pháp. Sự năng động này thực ra đã có từ rất lâu rồi, bắt đầu từ những năm 1980. Nhưng dẫu sao thì vị thế của Pháp cũng tăng mạnh, Pháp trở thành điểm đến du lịch. Các phân tích cho thấy những điều du khách chú ý ở các điểm đến chủ yếu vẫn mang tính văn hóa. Cụ thể, 56% du khách quốc tế đến sân bay Roissy, khi được khảo sát về lý do chọn nước Pháp để đến du lịch, trên hết đã nói đến hình ảnh văn hóa Pháp theo nghĩa rộng, đặc biệt là ẩm thực, nhưng cũng bao gồm văn hóa, di sản, bảo tàng và cảnh quan. Đó là những lý do lựa chọn hàng đầu. Ngoài ra còn có những khía cạnh khác, đặc biệt là với du khách đến từ châu Á, nhóm du khách đang tăng mạnh, thì họ quan tâm đến một số nội dung tương đối mới, ví dụ như du lịch mua sắm. Mảng này cũng đóng góp rất nhiều. Nhưng nhìn chung, Pháp vẫn là một điểm đến với hình ảnh văn hóa chiếm ưu thế. RFI : Kỷ lục 102 triệu lượt khách quốc tế đến Pháp trong năm 2025 phần nào có được là nhờ ảnh hưởng của Thế Vận Hội Mùa Hè Paris 2024 và việc mở cửa trở lại nhà thờ Đức Bà Paris ? Jean-René Morice : Cũng có thể là như vậy. Cá nhân tôi chưa thực hiện một nghiên cứu cụ thể nào về khía cạnh này, nhưng tôi cũng nghĩ rằng kết quả này chủ yếu là do bối cảnh toàn cầu. Điều đó có nghĩa là xu hướng du khách tăng như hiện nay không chỉ là ở riêng Pháp. Sự gia tăng này cũng được ghi nhận khắp nơi trên thế giới. Chúng ta vẫn đang trong thời kỳ hậu Covid, với sự hồi phục của các hoạt động tương đương, hoặc thậm chí cao hơn một chút so với thời kỳ tiền Covid năm 2019. Sự phục hồi đang diễn ra, và theo tôi, thì con số này tới đây sẽ còn tiếp tục tăng, đặc biệt là với nhóm khách du lịch đến từ châu Á, dù hiện vẫn còn khá khiêm tốn, nhưng cũng đang trên đà tăng. Hiện nay chúng ta đang ở trong một bối cảnh phức tạp, với chiến tranh ở Ukraina và xung đột, đặc biệt là tình ...
    続きを読む 一部表示
    13 分
  • Thời trang Pháp trong mắt nhà thiết kế Rose Torrente
    2026/03/20
    Nước Pháp, một trong những chiếc nôi của làng thời trang cao cấp, đã khai sinh nhiều thương hiệu nổi tiếng như Chanel, Dior, Givenchy, Lanvin, Yves Saint-Laurent… Trong thập niên 1980, còn phải kể đến Ungaro, Mugler, Jean-Paul Gaultier hay Torrente do bà Rose Torrente sáng lập. Điều mà công chúng ít biết đến là bà Rose Torrente chính là em gái của nhà thiết kế trứ danh Ted Lapidus, cả hai đều là những nhân vật nổi bật trong làng thời trang quốc tế. Tuần lễ thời trang Paris (từ 04/03 đến 10/03/2026) rơi vào dịp kỷ niệm 40 năm ngày thành lập Viện đào tạo thời trang của Pháp (Institut Français de la Mode) do bà Rose Torrente chủ xướng và điều hành trong vòng hơn hai thập niên, từ năm 1986 đến năm 2011. Cũng trong tháng này, nhà sáng lập hiệu thời trang Torrente đã cho ra mắt tập sách tựa đề « Haute Couture : Mon siècle de mode » (Thế kỷ thời trang cao cấp của tôi), kể lại cuộc đời và sự nghiệp của mình, một hành trình đầy đam mê nhưng cũng lắm gian truân. Quyển sách này là một cách để nhắc nhở những đóng góp của tác giả cho ngành thời trang Pháp và hy vọng tên tuổi của mình sẽ được nhìn nhận một cách đúng mức hơn. Rose Torente cho biết kiểu áo thiết kế đầu tiên của bà : « Thiết kế đầu tiên của tôi là bộ áo cưới. Cho dù không biết may vá thêu thùa, nhưng tôi hình dung trong đầu kiểu áo mà tôi muốn mặc trong ngày thành hôn. Với sự giúp đỡ của các thợ may, tôi đã "tạo ra" kiểu áo hợp nhất với mình. Đến khi thành lập thương hiệu, tôi không thể lấy tên chồng (là Mett) để đặt cho công ty, tôi cũng không thể lấy danh hiệu trùng với anh trai tôi là Ted Lapidus. Vào thời bấy giờ, tôi chơi với một nhóm bạn rất thích những bài hát tiếng Ý. Thế rồi đột nhiên, cái tên ''Torrente'' lại tự nhiên xuất hiện trong tâm trí, và tôi thấy Torrente là một cái tên khá hay, nghe rất lọt tai. Đối với tôi, đó là một điềm lành ». Tên thật là Rosette Lapidus, bà sinh ra trong một gia đình khá nổi tiếng trong làng thời trang : thân phụ cũng như cháu ruột đều là thợ may, còn anh trai là nhà tạo mốt nổi tiếng, từng thiết kế trang phục cho các ngôi sao quốc tế như Brigitte Bardot, Alain Delon hay John Lennon… Khi mới vào nghề, cô đã làm việc bên cạnh người anh trai trong mười năm với tư cách là trợ lý : « Gọi là trợ lý, nhưng thực ra tôi làm đủ mọi việc từ đầu đến cuối, kể cả làm người mẫu, mặc thử các bộ áo quần đang được thiết kế. Trong mười năm làm việc với Ted Lapidus, tôi đã quan sát cách làm việc của anh ấy và dĩ nhiên là Ted Lapidus đã truyền cho tôi nhiều cảm hứng sáng tạo. Từ áo khoác nhiều túi cho đến quần ghép nhiều mảnh theo kiểu safari, anh ấy thích may cho phụ nữ những bộ đồng phục nhưng vóc dáng vẫn thanh lịch sang trọng. Trong mắt của Ted Lapidus, phụ nữ thường thể hiện nét mạnh mẽ, dứt khoát thông qua cách ăn mặc của họ. Tôi thì lại hình dung ra những người phụ nữ dịu dàng hơn, trong những tà áo thướt tha mềm mại, đầy nữ tính và nét quyến rũ. Có thể nói, nhờ anh ấy mà tôi mới phát huy được năng khiếu thẩm mỹ nghệ thuật, chứ thời còn nhỏ, tôi không hề tưởng tượng rằng một ngày nào đó mình sẽ trở thành một nhà thiết kế ». Vào nghề thiết kế thời trang chủ yếu nhờ tự học, chứ không được đào tạo bài bản qua trường lớp, Rose Torrente đã mở cửa hàng đầu tiên vào năm 1969. Bà thiết kế trang phục một cách đơn giản, tôn vinh vẻ đẹp tự nhiên của phụ nữ, tuy nhiên bước khởi nghiệp khá gian nan, với nhiều điều kiện khắt khe từ phía giới chuyên ngành : « Sau khi làm việc với Lapidus, tôi đã giành được tự do, lập công ty riêng một cách nhanh chóng. Trong một thời gian ngắn, tôi đã tuyển bốn nhà thiết kế mới vào nghề để tạo ra những kiểu áo mới, một phong cách ăn mặc hợp thời. Vào thời ấy, chỉ có y phục may sẵn, thời trang cao cấp và các dòng xa xỉ phẩm. Tôi đã mở một cửa hàng ở số 9 đường Faubourg Saint Honoré, quận 8 Paris, nơi phụ nữ có thể tìm thấy những kiểu áo có nhiều chất lượng hơn so với y phục may sẵn, có thể mặc ban ngày...
    続きを読む 一部表示
    9 分