エピソード

  • EP 44 - Chỉ vì người hứa một câu - Hoa nở hoa tàn - Lượm lặt - Thơ Việt (Vietnamese poems)
    2026/05/09

    Chỉ vì người nói một câu

    làm ta lỡ dở chừng đâu một đời

    Chỉ vì lỡ hứa một lời

    Mà ta cứ đợi cả đời thương đau.

    Ví dầu mà có kiếp sau

    Thì thôi ta trả người câu... đã từng.



    Hoa đẹp, hoa xinh...hoa vẫn tàn

    Tình nặng, tình sâu…tình vẫn tan

    Rượu đắng, rượu cay...rượu vẫn hết

    Người hứa, người thề...người vẫn quên

    Trăng lên, trăng tròn...trăng lại khuyết

    Tuyết rơi, tuyết phủ...tuyết lại tan

    Hoa nở, hoa rơi...hoa lại tàn

    Tình đẹp, tình sầu...tình ly tan

    Quả quýt non...không chua thì chát

    Mối tình đầu...không nát thì tan

    Nếu chọn hoa...không chọn màu sắc

    Nếu chọn bạn...đừng nhắc giàu sang

    Hoa hồng xinh...nhưng gai hồng sắc

    Thấy hồng cười...chưa chắc hồng vui

    Yêu vì sắc...sắc phai tình nhạt

    Yêu vì tiền...tiền hết tình tan

    Yêu vì tài...tài hư tình hỏng

    Yêu vì mộng...mộng dứt tình đau ...!

    Phấn son nhan sắc đâu còn mãi.

    Chỉ có chân thành tồn tại với thời gian.

    続きを読む 一部表示
    2 分
  • EP 43 - Địa đàng - Quốc Bảo - Thơ Việt (Vietnamese poems)
    2026/05/02

    Địa đàng - Quốc Bảo

    Nắng bối rối khi nàng trong xanh vậy Mà sao anh hơn được nắng Anh làm sao ra ngoài không gian em Đành làm tù nhân mãi. Nếu biết trước anh đã xin thêm ngày Được giam trong tay mềm em Xinh của anh, em là ngoan của anh Mòn môi anh vẫn gọi. Gọi vì nhớ, vì khôn nguôi nhớ Gọi vì yêu, yêu em vô bờ Gọi để tiếng em ngân nga hoài Chếnh choáng như rượu say. Gọi để lấy hơi ấm Gọi để biết yên ấm Xinh ngoan ơi, cho anh ôm em Mãi mãi không rời nữa. Đời đẹp quá, đẹp hơn anh biết Bàng hoàng yêu, sau cơn suy kiệt Ngày lụa mới, câu yêu thơm lừng Nói nữa đi nàng ơi. Tình rực sáng trong nắng, Mình rực sáng trong nắng Xinh ngoan ơi, anh đang ôm em Mãi mãi không rời nữa. Dưới nắng sớm gương mặt em trong ngần Nàng xinh cho anh được ngắm Đi cùng anh mây hồng che trên cao Địa đàng của ta đó. Giữ lấy nhé, tim mình đang chung nhịp Thì sao không chung đời nữa Cây tình yêu đang mùa ươm lộc non Để anh hôn em nào. Đời đẹp quá, đẹp hơn anh biết Bàng hoàng yêu, sau cơn suy kiệt Ngày lụa mới, câu yêu thơm lừng Nói nữa đi nàng ơi. Tình rực sáng trong nắng, Mình rực sáng trong nắng Xinh ngoan ơi, anh đang ôm em Mãi mãi không rời nữa.

    続きを読む 一部表示
    3 分
  • EP 42 - Hoa vàng ngày xưa - Trần Lê - Thơ Việt (Vietnamese poems)
    2026/04/26

    Hoa vàng ngày xưa - Trần Lê


    Có con sông ở một miền quê,
    Có cây hoa trên một triền đê,
    Có con đường đi về tuổi thơ
    Hoa vàng ngày xưa
    Có tiếng chim trên bầu trời xanh,
    Nắng len qua lá cành mỏng manh,
    Gió bay tà áo dài mộng mơ,
    Ai ngồi ngẩn ngơ …
    Tuổi thơ yêu con diều thật cao,
    Những cơn mưa đi về ướt áo,
    Có đôi lần đưa người về thôi,
    Em phải lòng tôi !
    Những yêu thương cho đời thật thơ,
    Cánh thư trao nhau vội nhung nhớ,
    Ép hoa là kỷ niệm đầu tiên
    Anh dành tặng em.
    Yêu thương từ đó, như hoa rực rỡ
    Trong chiều lộng gió, hoa rơi mãi như mưa
    Yêu em từ đó, yêu anh từ đó,
    Con thuyền tình đỗ, trên bến hoa mơ
    Lũ đi qua, qua một miền quê
    Nước dâng lên, dâng ngập bờ đê
    Cuốn đi màu hoa vàng tuổi thơ
    Cội già chơ vơ…
    Tiếng chim kêu không còn thảnh thơi,
    Nắng chói chang, kiếp người nổi trôi
    Gió bay về cuối trời, buồn ơi
    Ai đã xa xôi…
    Cánh thư xưa, hoa vàng còn đây
    Nhớ nhung xưa hoen mờ trang giấy,
    Ngắm hoa là kỷ niệm buồn hiu,
    Tôi đã từng yêu
    Những yêu thương tô đẹp thời gian,
    Bến hoa xưa vẫn cùng năm tháng,
    Có đôi lần xuôi ngược về thăm
    Hoa vàng trăm năm
    Yêu thương từ đó, như hoa rực rỡ
    Trong chiều lộng gió, hoa rơi mãi như mưa
    Yêu em từ đó, yêu anh từ đó,
    Con thuyền tình đỗ, trên bến hoa mơ

    続きを読む 一部表示
    3 分
  • EP 41 - Đa tình - Xuân Diệu - Thơ Việt (Vietnamese poems)
    2026/04/21

    Đa tình - Xuân Diệu

    Nghìn buổi sáng, bình minh xe chỉ thắm
    Đem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi.
    Thuở xưa kia là con của mặt trời,
    Tôi có lửa ở trong mình nắng đọng.
    Đời muốn chữa cho tôi lành bệnh sống,
    Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan;
    Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan,
    Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội.
    Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi
    Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời;
    Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi,
    Không xương vóc, chỉ huyền hồ bóng dáng.
    Vào đêm tối tôi sẽ làm đuốc sáng
    Rọi u minh tỏ rạng ánh hồn sâu;
    Đến ru thơ bao kẻ hãy buồn đau;
    Tìm ấp mộng những hồn sầu rã mục.
    Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc!
    Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau.
    Chuyện yêu đương bấy giờ đã hết đâu,
    Niềm tâm sự vẫn còn như thuở sống.
    Trong cõi lòng lan đi bao ấm nóng,
    Giữa hồn thường thắm thiết một ma thơ
    Đem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ,
    Và trong gió phất phơ đi có bạn...
    Kẻ đa tình không cần đủ thịt da;
    Khi chết rồi thì tôi sẽ yêu ma.

    続きを読む 一部表示
    2 分
  • EP 40 - Thôi nàng ở lại - Nguyễn Bính - Thơ Việt (Vietnamese poems)
    2026/04/18

    THÔI NÀNG Ở LẠI Hoa đào từng cánh rơi như tướiXuống mặt sân rêu những giọt buồn,Như những tim tình tan vỡ ấy,Nhện già giăng mắc sợi tơ đơn.Nàng đến thăm tôi một buổi chiều,Những mong chắp nối lại tơ yêu.Nhưng tôi không dám, tôi không thể...Chắp nối bao nhiêu khổ bấy nhiêu!Nàng hỡi! Tôi không thể dối nàng,Dối tôi mà lại nói yêu đương.Tôi giờ như một người tang tóc,Chả dám cùng ai dệt mộng vàng.Nàng hãy vì tôi đoan một lời:“- Từ nay nàng đã hết yêu tôi.Từ nay ta sẽ xa nhau mãi,Và sẽ quên nhau đến trọn đời.”Nàng hãy đi xây lại cuộc đời.Rồi đây ai nhắc đến tên tôi,Và ai có hỏi: “- Là ai nhỉ?”Nàng lạnh lùng cho: “- Chả biết ai!”Tôi sẽ đi đây! Tôi sẽ quên,Suốt đời là một kẻ vô duyên,Trọn đời làm một thân cô lữ,Ở mọi đường xa, ở mọi miền...Ai đi chắp lại cánh hoa rơi?Bắt bóng chim xa tận cuối giời?Có lẽ ngày mai thuyền ngược sớm,Thôi nàng ở lại để... quên tôi.(Thôi nàng ở lại - Nguyễn Bính)

    続きを読む 一部表示
    2 分
  • EP39 - Dỗi - Hôn - Xuân Diệu - Thơ Việt (Vietnamese poems)
    2026/04/16

    Dỗi

    Mặt trăng anh trả cho trời
    Vườn hoa anh trả cho người tới thăm
    Hồ Tây chiều ấy mưa dầm
    Anh xin trả lại cho năm tháng dài
    Nhìn em trong phút giây thôi
    Mà anh đã ngỡ đất trời buồn tênh
    Cõi đời anh thấy nhạt thênh
    Tưởng anh không được cùng em chung nhìn.


    HônTrời ơi, ôm lấy say sưa,
    Mặt khao khát mặt, lòng mơ ước lòng.
    Hôn em nước mắt chảy ròng;
    Em ơi! Như ngọn đèn chong vẫn chờ.
    Em hôn anh suốt một giờ,
    Anh hôn em mấy cho vừa lòng đau.
    Sao mà xa cách giữa nhau,
    Để cho tháng thảm ngày sầu thế em?
    Chao ôi mãi mãi mắt, tìm;
    Thấy rồi sung sướng ta đem nhau về.
    Hôn em ngàn thuở chưa xuê,
    Ấp yêu da thịt, gắn kề tâm linh.
    *
    Chiêm bao mà chẳng mơ mòng,
    Rõ ràng chân thật như trong cuộc đời.Xuân Diệu


    続きを読む 一部表示
    1 分
  • EP38 - Chân quê - Nguyễn Bính - Thơ Việt (Vietnamese poems)
    2026/04/16

    Chân quê

    Nguyễn Bính

    Hôm qua em đi tỉnh về,
    Đợi em ở mãi con đê đầu làng.
    Khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng.
    Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!
    Nào đâu cái yếm lụa sồi?
    Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?
    Nào đâu cái áo tứ thân?
    Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?
    Nói ra sợ mất lòng em,
    Van em! Em hãy giữ nguyên quê mùa.
    Như hôm em đi lễ chùa,
    Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh.
    Hoa chanh nở giữa vườn chanh,
    Thầy u mình với chúng mình chân quê.
    Hôm qua em đi tỉnh về,
    Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.

    続きを読む 一部表示
    1 分
  • EP37 - Nghĩ làm gì nữa - Nguyễn Bính - Thơ Việt (Vietnamese poems)
    2026/03/24

    Nghĩ làm gì nữaNguyễn Bính

    Nhớ người nhớ cả vầng trăng
    Đêm đêm trời cứ xây bằng nước mưa
    Đầu bù quán trọ làm thơ
    Chàng Phan thuở trước, bây giờ chàng Phan...
    Nghĩ làm gì nữa nhân gian
    Một đêm mái tóc quá quan thay mầu...

    続きを読む 一部表示
    1分未満